Trong nhiều năm liền, những ngày cuối tuần mùa hè của vợ chồng tôi luôn gắn liền với việc câu cá trên sông Tom. Chúng tôi biết rõ từng khúc quanh, từng điểm có nhiều cá vược ở đây. Nhưng qua những năm tháng đó, chúng tôi đã hình thành một thói quen khác, ít lãng mạn hơn nhưng lại vô cùng quan trọng. Trước khi quăng cần câu xuống nước, chúng tôi lấy một chiếc túi rác lớn và đi dọc theo bờ sông.
Sông mẹ Tom hùng vĩ và xinh đẹp, nhưng không phải là toàn năng. Dòng sông không thể tự vớt những chai nhựa, túi nilon và giấy gói mà những "du khách" để lại. Và sông chỉ có thể trút bỏ gánh nặng này bằng cách đẩy rác lên bờ vào mùa nước nổi hoặc cuốn trôi chúng vào vùng ven bờ. Thật không thể cầm được nước mắt xót xa khi nhìn thấy cảnh tượng đó.
Hơn nữa, rác thải không chỉ là vấn đề mất mỹ quan. Nó là kẻ giết người thầm lặng đối với hệ động thực vật địa phương. Nhựa mất hàng thế kỷ để phân hủy, giải phóng vi nhựa và độc tố vào nước và đất. Cá và chim nhầm lẫn rác với thức ăn, dẫn đến cái chết. Những chiếc túi nilon quấn quanh rong rêu làm phá vỡ sự cân bằng oxy. Chai thủy tinh làm ô nhiễm đất. Chúng ta đến đây để tìm kiếm mẻ cá và sự yên bình, nhưng chúng ta để lại gì để đáp đền?
Nghi thức nhỏ của chúng tôi không phải là một chiến công, mà chỉ đơn giản là sự ý thức. Chúng tôi muốn rằng mười năm nữa, con cái chúng tôi có thể đến đây và nhìn thấy một dòng sông trong xanh, hùng vĩ chứ không phải là một bãi rác.
Những quy tắc khi ở trên bờ sông của chúng tôi, không hề khó hơn việc thắt một nút dây câu:
Hãy mang theo túi. Không chỉ một túi đựng thức ăn, mà thêm một túi thứ hai để đựng rác. Rác của bạn và nếu có thể, cả rác của người khác.
Hãy mang mọi thứ về. Đừng chôn hoặc đốt rác — điều này còn gây hại nhiều hơn cho đất và không khí.
Bảo vệ thảm thực vật ven bờ. Chúng giúp củng cố bờ sông và là ngôi nhà của vô số sinh vật.
Chỉ sử dụng chất tẩy rửa khi thực sự cần thiết và phải cách xa nguồn nước. Hãy nhớ rằng tất cả những thứ này đều sẽ chảy xuống sông.
Thể thao nghiệp dư và giải trí ngoài trời không chỉ là hoạt động thể chất mà còn là trách nhiệm. Trách nhiệm đối với nơi đã mang lại cho chúng ta sức mạnh và niềm vui. Hãy đối xử với thiên nhiên theo cách mà nó xứng đáng được nhận — bằng sự quan tâm và tôn trọng. Khi đó, thiên nhiên sẽ mãi giữ được vẻ đẹp và sức sống mãnh liệt trong nhiều thế kỷ tới!