Bạn có biết nguyên mẫu ma nơ canh đầu tiên để thực hành kỹ năng hồi sức tim phổi đã ra đời như thế nào không? Khuôn mặt của ai đã từng được sử dụng để tạo ra ma nơ canh đó?
Có lẽ nhiều người sẽ thắc mắc. Và tôi cũng hoàn toàn tình cờ biết được câu chuyện về nguồn gốc của ma nơ canh này.
Có rất nhiều giả thuyết về việc khuôn mặt của ai đã được sử dụng khi tạo ra ma nơ canh để..., nhưng câu chuyện đáng tin nhất chính là câu chuyện về cô gái chết đuối nổi tiếng ở Paris.
Vào cuối thế kỷ XIX, thi thể của một cô gái trẻ đã được đưa đến nhà xác Paris.
Thi thể của cô gái mười sáu tuổi được vớt lên từ dòng sông Seine, gần bảo tàng Louvre. Sau một thời gian dài, danh tính của cô vẫn không được xác định.
Vào thời đó, việc đúc khuôn mặt, làm mặt nạ tử thi cho người đã khuất là một trào lưu. Người ta cũng đã làm một chiếc mặt nạ tử thi cho cô gái vô danh này. Bản đúc được trưng bày tại tủ kính của nhà xác và nó thực sự trở nên nổi tiếng. Người ta bắt đầu tạo ra các bản sao từ mặt nạ tử thi đó và đem bán.
Trong suốt 60 năm, cô gái chết đuối ở Paris vẫn là một người không tên. Chỉ sau 60 năm, cô mới được "hồi sinh" và được đặt tên.
Vào năm 1958, nhà sản xuất đồ chơi người Na Uy Åsmund Laerdal nhận được đơn đặt hàng phát triển một loại ma nơ canh để thực hành các kỹ năng hồi sức cấp cứu.
Khách hàng là bác sĩ người Áo Peter Safar, tác giả của các khóa học về hồi sức tim phổi. Åsmund Laerdal đã phát triển một ma nơ canh nữ bằng cách sao chép khuôn mặt từ chiếc mặt nạ của cô gái chết đuối ở Paris.
Ma nơ canh được đặt tên là Resusci Anne ("Anne hồi sinh"). Bằng cách đó, cô gái Paris vô danh đã có được cái tên của mình.
Kể từ đó, "Annushka" đã trở thành hình mẫu cho tất cả các loại ma nơ canh tương tự, và bất kỳ ai học trên ma nơ canh đều hôn 💋 cô gái chết đuối ở Paris. Số lượng người như vậy là rất lớn, đó là lý do tại sao cô gái chết đuối ở Paris được gọi là CÔ GÁI ĐƯỢC HÔN NHIỀU NHẤT THẾ GIỚI!!!!