Tác giả: Mikhail Zhiganov, Director of Safety Culture Development Department — Nornickel
Như Sidney Dekker, giáo sư và giám đốc Phòng thí nghiệm Đổi mới An toàn, đã nói: "Mọi người không vi phạm các quy tắc vì họ muốn bị thương. Họ vi phạm vì họ không nhận thấy mối đe dọa trong đó."
Hiếm ai đi làm với suy nghĩ: "Hôm nay mình sẽ bị thương hoặc mất mạng". Thế nhưng, mỗi năm có hàng triệu người trên toàn thế giới vi phạm các quy tắc an toàn lao động — không phải do ác ý, mà do cách bộ não của họ hoạt động. Câu hỏi "Tại sao mọi người vi phạm các yêu cầu an toàn?" là một trong những vấn đề cốt lõi trong lĩnh vực HSE. Câu trả lời không nằm ở việc thuyết giáo đạo lý hay đổ lỗi, mà nằm ở khoa học: tâm lý học nhận thức, kinh tế học hành vi và xã hội học.
Bộ脑 đối đầu với an toàn: sáu cạm bẫy nhận thức
Hành vi của chúng ta tại nơi làm việc là sự tiếp nối của cuộc sống hàng ngày. Chúng ta sử dụng cùng những bộ lọc tinh thần, những sự đơn giản hóa và những sai lệch nhận thức đó. Dưới đây là sáu tình huống điển hình — và các cơ chế khoa học đằng sau chúng.
- "Làm thế này nhanh hơn" — ưu tiên năng suất Chúng ta đánh giá quá cao lợi ích trước mắt và đánh giá thấp rủi ro lâu dài. Đây là suy nghiệm về lợi ích tức thì — một sai lệch nhận thức đã được nghiên cứu kỹ lưỡng trong kinh tế học hành vi. Việc tiết kiệm được hai phút có vẻ rất thực tế, trong khi khả năng bị điện giật lại là một khái niệm trừu tượng, vì vậy bộ não chọn cách "nhanh hơn".
- "Trước đây vẫn làm vậy — có sao đâu" — bình thường hóa sự sai lệch Khi một hành động nguy hiểm lặp đi lặp lại mà không để lại hậu quả, nó sẽ trở thành "bình thường". Có ba sai lệch nhận thức cùng hoạt động ở đây: — ảo tưởng kiểm soát: "Tôi đang kiểm soát mọi thứ"; — thiên kiến kẻ sống sót: chúng ta chỉ nhìn thấy những người "may mắn"; — thiên kiến xác nhận: "Làm 100 lần rồi — nghĩa là an toàn".
- "Quy tắc không dành cho thực tế" — khoảng cách giữa hướng dẫn và thực tiễn Nếu các quy tắc có vẻ phi logic hoặc bị áp đặt từ cấp trên, sự phản kháng tâm lý sẽ xuất hiện: con người cố tình vi phạm chúng để duy trì cảm giác tự chủ.
- "Làm vậy để làm gì?" — mất đi ý nghĩa Nếu không hiểu được mục đích, bộ não sẽ tắt đi động lực. Đây là hiệu ứng "mù mục tiêu": nếu một quy tắc có vẻ chỉ là hình thức, nó sẽ bị phớt lờ. Thêm vào đó là ảo tưởng về sự bất khả xâm phạm của cá nhân: "Chuyện đó sẽ không xảy ra với tôi đâu".
- "Ai cũng làm vậy mà" — sức mạnh của tập thể Con người có xu hướng tuân theo các chuẩn mực của nhóm ngay cả khi điều đó đi ngược lại với lẽ thường. Đây là sự tuân thủ và ảo tưởng về sự đồng thuận: chúng ta đánh giá quá cao mức độ phổ biến của các hành vi rủi ro.
- Thiếu phản hồi Nếu một vi phạm không để lại hậu quả — không bị phạt, thậm chí không bị nhắc nhở — bộ não sẽ tiếp thu rằng: "Làm vậy cũng được". Đây là nguyên tắc cơ bản của điều kiện hóa kết quả: hành vi sẽ được củng cố nếu không gặp phải sự phản kháng.
Phải làm gì? Đừng đổ lỗi — hãy thấu hiểu
Như Albert Einstein đã viết: "Sự điên rồ là làm đi làm lại cùng một việc và mong đợi những kết quả khác nhau". Nếu chúng ta tiếp tục trừng phạt các vi phạm mà không thay đổi hệ thống, chúng ta chắc chắn sẽ lặp lại những sai lầm. Thay vào đó, đây là năm bước dựa trên cơ sở khoa học:
- Đừng đổ lỗi — hãy điều tra. Mỗi vi phạm là một tín hiệu cho thấy có vấn đề trong hệ thống, chứ không phải ở con người.
- Thu hút người lao động tham gia vào việc xây dựng các quy tắc. Mọi người sẽ tuân thủ những gì họ đã góp phần tạo ra.
- Giải thích "tại sao", chứ không chỉ là "như thế nào". Hãy gắn quy tắc với một câu chuyện thực tế: "Đôi giày này đã cứu những ngón chân của Ivan vào năm 2022".
- Làm cho sự an toàn trở nên thuận tiện. Nếu cách làm an toàn là cách dễ dàng nhất, nhanh nhất và được ủng hộ nhất, mọi người sẽ chọn nó.
- Tạo ra sự an toàn về mặt tâm lý. Mọi người phải được nói về các rủi ro mà không sợ bị phán xét.
Kết luận: an toàn không phải là kiểm soát, mà là niềm tin
An toàn lao động không phải là những lệnh cấm, mà là sự thấu hiểu bản chất con người. Như các nghiên cứu đã chỉ ra, sai lầm không phải là dấu hiệu của sự ngu ngốc, mà là hệ quả của cách bộ não chúng ta đối phó với sự không chắc chắn, áp lực và thói quen. Khi chúng ta ngừng coi người vi phạm là "kẻ có tội" và bắt đầu nhìn nhận họ như một con người đang hành động trong giới hạn nhận thức của mình — đó mới là lúc sự an toàn thực sự bắt đầu.
"An toàn không phải là những gì bạn làm khi có người đang nhìn. Đó là những gì bạn làm khi không có ai quan sát." — Khuyết danh, nhưng rất chính xác.