Tính cấp thiết của các công việc nhằm giảm thiểu mức độ tác động của các yếu tố có hại và nguy hiểm đến sức khỏe người lao động tại các doanh nghiệp xuất phát từ thực tế là nguyên nhân chính gây mất khả năng lao động và tử vong do các yếu tố sản xuất không phải là tai nạn lao động, mà là các bệnh nghề nghiệp, chiếm tới 80% các trường hợp (theo tài liệu của WHO).
Thông tin về sự tuân thủ các yếu tố của quá trình lao động tại nơi làm việc với các tiêu chuẩn quy định có thể được lấy từ các tài liệu về Đánh giá đặc biệt điều kiện lao động (SOUT) và Chương trình kiểm soát phòng thí nghiệm (PLC).
Trong năm nay, doanh nghiệp chúng tôi đã tiến hành đánh giá rủi ro nghề nghiệp đối với sức khỏe người lao động. Việc đánh giá dựa trên kết quả kiểm soát mức độ tiếp xúc với tiếng ồn trong nhiều năm từ các tài liệu SOUT, PLC và thông tin về tình trạng sức khỏe của nhân viên.
Trong quá trình thực hiện, chúng tôi đã xác định được các vị trí làm việc cần xây dựng các biện pháp giảm thiểu mức độ rủi ro, tiến hành xếp hạng theo mức độ khẩn cấp của các biện pháp này, đồng thời đưa ra các đề xuất cho từng vị trí công việc và ngành nghề cụ thể. Các đánh giá lý thuyết thu được đều dựa trên cơ sở dữ liệu thực tế, do đó chúng tôi tin rằng có thể đề xuất phương pháp tiếp cận này cho các doanh nghiệp khác.
Khi so sánh kết quả thử nghiệm mức độ tiếp xúc với tiếng ồn trong nhiều năm tại cùng một vị trí làm việc, chúng tôi nhận thấy khả năng lặp lại của các kết quả là rất thấp. Trong hơn 60% trường hợp, cùng một vị trí làm việc lại có các đánh giá khác nhau và vấn đề này cần được nghiên cứu chuyên sâu.
Kết quả cho thấy sự khác biệt trong kết quả đo lường do một số nguyên nhân: các phép đo được thực hiện ở các giai đoạn khác nhau của quy trình công nghệ; việc lựa chọn chiến lược đo lường; các hạn chế của thiết bị đo và khung thời gian thực hiện nghiên cứu.
Hiện nay, tài liệu phương pháp luận chính trong lĩnh vực đo mức tiếng ồn tại nơi làm việc là GOST ISO 9612-2016. Theo đó, trong khuôn khổ kiểm soát sản xuất và SOUT, việc kiểm soát mức độ tác động âm thanh lên người lao động được thực hiện dựa trên việc lựa chọn chiến lược đo lường. Một trong những đặc điểm quyết định việc lựa chọn chiến lược là khoảng thời gian dành cho việc đo lường. Ví dụ, với chiến lược dựa trên chức năng lao động, tổng thời gian đo tối thiểu là 5 giờ, còn chiến lược dựa trên ngày làm việc là 3 ca làm việc, điều này khiến việc thực hiện các phép đo bằng máy đo mức âm thanh tích phân trung bình "cổ điển" trở thành một nhiệm vụ khó khăn.
Mức tiếng ồn tại nơi làm việc thường không ổn định trong suốt ca làm việc, do đó việc đo tiếng ồn theo chiến lược dựa trên thao tác làm việc sẽ tạo ra rủi ro về các giá trị không chính xác tại nơi làm việc, dẫn đến đánh giá sai điều kiện lao động theo yếu tố "tiếng ồn sản xuất" và thiếu cái nhìn thực tế về tải lượng tiếng ồn tại nơi làm việc. Cuối cùng, điều này ảnh hưởng đến việc xây dựng các biện pháp phòng ngừa trọng tâm để quản lý rủi ro sức khỏe và gây lãng phí nguồn lực của doanh nghiệp.
Kinh nghiệm đo tiếng ồn sản xuất bằng các thiết bị kiểm soát cá nhân cho thấy chính các chiến lược dựa trên chức năng lao động hoặc ngày làm việc mới mang lại bức tranh đầy đủ và chính xác về cả mức tiếng ồn tại vị trí làm việc được nghiên cứu cũng như tải lượng tiếng ồn đối với từng người lao động cụ thể, đồng thời giúp tăng độ chính xác khi đánh giá phân loại điều kiện lao động.
Nghiên cứu đã chứng minh rằng tại các vị trí làm việc có mức tiếng ồn tương ứng với phân loại điều kiện lao động 3.2 trở lên, việc sử dụng các thiết bị kiểm soát cá nhân là hợp lý.
Cần lưu ý rằng khi lập chương trình giảm thiểu mức độ rủi ro do tác động của tiếng ồn, cần tính đến kết quả đo mức độ tác động của rung động toàn thân và cục bộ tại nơi làm việc. Điều này là cần thiết để đánh giá tác động kết hợp của các yếu tố rung động âm thanh (tiếng ồn, hạ âm, rung động) tại các vị trí làm việc này, vốn có hiệu ứng tác động cộng hưởng (tăng cường).