Sự phát triển của hệ thống quản lý HSE tất yếu đòi hỏi phải chuyển từ việc phản ứng với các sự cố đã xảy ra sang quản lý rủi ro trước khi chúng thành hiện thực. Trong khuôn khổ bàn tròn, diễn giả phân tích lý do tại sao các chỉ số thụ động truyền thống, chẳng hạn như LTIFR (tỷ lệ tần suất thương tật mất thời gian làm việc), vẫn quan trọng đối với cấp chiến lược, nhưng không đủ để quản lý hoạt động. Các số liệu chủ động là cần thiết để thay đổi tư duy của các nhà quản lý tuyến đầu, phát triển phẩm chất lãnh đạo của họ và hình thành kỹ năng dự đoán và loại bỏ các mối nguy hiểm.
Bài phát biểu xem xét chi tiết quá trình áp dụng các chỉ số chủ động. Sai lầm chính là áp dụng số liệu chỉ vì bản thân số liệu đó, mà không hiểu mối liên hệ của nó với chiến lược của công ty. Diễn giả nhấn mạnh tầm quan trọng của việc phân bổ mục tiêu toàn cầu (không có tai nạn) thành các nhiệm vụ dễ hiểu cho từng cấp quản lý. Điều này không chỉ cho phép áp đặt chỉ số từ trên xuống dưới, mà còn tạo ra các công cụ giúp mỗi nhà quản lý có thể tác động đến sự an toàn trong khu vực của mình.
Diễn giả chỉ ra qua ví dụ về công ty của mình những số liệu nào thực sự hiệu quả trong thực tế. Trong số đó:
Đặc biệt chú ý đến chỉ số số lượng các cuộc quan sát công việc của nhân viên đã được thực hiện. Ở giai đoạn triển khai ban đầu, mục tiêu là hình thành cho các nhà quản lý thói quen đi "thực tế" và phát triển "khả năng quan sát" — khả năng nhìn nhận và phân tích rủi ro. Diễn giả lưu ý rằng ngay cả việc điền vào danh sách kiểm tra một cách hình thức lúc đầu cũng khiến họ phải suy nghĩ về tình trạng an toàn. Về sau, nhờ tự động hóa và phân tích (Business Intelligence), công ty chuyển sang đánh giá chất lượng quan sát: xác định các thực hành tốt nhất và thực sự loại bỏ các điểm không phù hợp.
Khám phá thư viện đầy đủ các thực hành an toàn công nghiệp tốt nhất
Đến thư viện