Có ý kiến cho rằng các chuyên gia HSE và nhân viên đang nói những ngôn ngữ khác nhau. Chúng ta nói bằng ngôn ngữ của các quy định và hậu quả, còn họ nói bằng ngôn ngữ của các nhiệm vụ vận hành và "tính thực tiễn trong công việc". Các hướng dẫn thường bị bỏ ngoài tai, cho đến khi tôi khám phá ra một công cụ tuyệt vời — đào tạo qua trò chơi.
Tại sao trò chơi lại là một vấn đề nghiêm túc?
Trò chơi là một không gian tự nguyện, nơi bạn có thể mắc sai lầm một cách an toàn. Trong đời thực, một sai lầm có thể phải trả giá bằng sức khỏe, nhưng trong trò chơi — chỉ là vài điểm số. Tuy nhiên, chính "thất bại" trong trò chơi lại là trải nghiệm học tập mạnh mẽ nhất. Nó buộc chúng ta phải suy nghĩ thấu đáo về chuỗi nguyên nhân - kết quả mà không gặp phải rủi ro hay áp lực nào.
Điều gì xảy ra trên bàn chơi?
Trong trò chơi, các đoạn hướng dẫn phức tạp bỗng trở nên sống động và biến thành những tình huống tiến thoái lưỡng nan trong thực tế. Mọi người bắt đầu tự tranh luận, thảo luận và tìm kiếm giải pháp an toàn. Họ không còn là những người nghe thụ động nữa, mà trở thành những người tham gia tích cực, tự mình khám phá ra logic cốt lõi của những quy định "khó hiểu" thông qua trải nghiệm chơi của chính họ.
Họ bắt đầu nhìn nhận các quy chuẩn không phải là những lệnh cấm trừu tượng, mà là một cơ chế cụ thể để bảo vệ chính họ. Khoảnh khắc "À há!" xuất hiện — đó là lúc họ nhận ra tại sao mọi thứ lại được quy định như vậy. Đây là một bước đột phá mà đôi khi không thể đạt được bằng các phương pháp truyền thống.
Điều gì sẽ thay đổi trong công việc?
Đối với người lao động, chúng ta trở thành những người tạo ra không gian cho sự khám phá. Giờ đây, chúng ta là một đội cùng nhau nỗ lực giải quyết các vấn đề phức tạp. Tôi dạy họ các quy định, và thông qua trò chơi, họ chỉ cho tôi thấy những quy định nào có vẻ thiếu logic đối với họ, từ đó giúp chúng tôi cùng nhau hoàn thiện các phương pháp tiếp cận của mình.
Kết luận chính của tôi:
Tất cả những điều này đều xoay quanh sự thấu hiểu và sự chấp nhận từ bên trong. Khi một người tự rút ra kết luận trong trò chơi rằng việc đội mũ bảo hộ là cần thiết, họ sẽ tự giác đội nó mà không cần tôi phải giám sát.
Nhiệm vụ của tôi không phải là ép buộc, mà là giúp họ hiểu. Và đôi khi, con đường ngắn nhất và chân thực nhất để đạt được sự thấu hiểu là thông qua trò chơi, nơi bạn có thể trải nghiệm hậu quả từ các quyết định của mình mà không gặp rủi ro. Giờ đây, tôi không còn thuyết giáo nữa — tôi tạo ra những tình huống mà ở đó, lựa chọn đúng đắn trở nên rõ ràng và là lựa chọn duy nhất. Và cách này mang lại hiệu quả tốt hơn rất nhiều.